KHÔNG PHẢI TĂNG TRƯỞNG.
ĐÓ LÀ MỘT CUỘC CHƠI GIÀNH GIẬT THỊ PHẦN.
Ở cả hai phía của câu chuyện này.
Năm 2016 ở một thương hiệu thời trang đang tăng trưởng nhanh, mở nhanh là đúng vì cái bánh đang thật sự lớn lên. Mỗi cửa hàng mới là khách mới, không phải khách cũ được chia lại.
Sau đó tôi ở trong một cuộc chơi được gọi là "disrupt thị trường phân phối". Mất một thời gian để nhận ra đó là tái phân bổ, không phải mở rộng. Cái bánh không lớn thêm. Chỉ là ai giữ được phần nào đang thay đổi.
Ở cuộc chơi thứ nhất, tốc độ và nguồn lực quyết định tất cả. Ai mở nhanh hơn, phủ rộng hơn thì lấy được phần lớn hơn khi bánh đang nở. Ở cuộc chơi thứ hai, cùng tốc độ đó, cùng nguồn lực đó, nhưng kết quả ngược lại. Sự khác biệt không nằm ở cách bạn chơi. Nó nằm ở việc bạn đang ở giai đoạn nào của thị trường.
Doanh thu vẫn tăng. Chi phí tăng nhanh hơn. Khách mới không thực sự xuất hiện thêm. Đây thường là dấu hiệu bạn đã bước sang một cuộc chơi khác, nhưng vẫn đang dùng logic cũ để vận hành.
HAI CUỘC CHƠI, HAI BỘ LUẬT
Có một giai đoạn, mở thêm là có thêm.
Mở thêm cửa hàng thì có thêm khách. Chạy thêm marketing thì có thêm người mua. Cái bánh lớn lên, và bạn lớn theo nó. Đây là cuộc chơi mở rộng cái bánh.
Nhưng rồi sẽ đến một thời điểm khác. Bạn mở thêm một cửa hàng. Cửa hàng đó vẫn có khách. Nhưng ba cửa hàng xung quanh bắt đầu vắng đi. Cái bánh không lớn thêm. Chỉ là phần của mỗi người đang thay đổi. Đây là cuộc chơi tái phân bổ thị phần.
VẬY ĐIỀU GÌ ĐÃ THỰC SỰ THAY ĐỔI?
Thị trường không tự nhiên "khó hơn". Nó chuyển trạng thái.
Một cách nhìn đơn giản: khi nguồn cung tăng nhanh hơn nhu cầu, tăng trưởng bị chuyển hoá thành cạnh tranh.
Ở giai đoạn đầu, nhu cầu chưa được khai thác hết và mỗi người chơi mới đều mang thêm khách vào hệ thống. Ở giai đoạn sau, nhu cầu không còn tăng thêm theo cách cũ. Hành vi tiêu dùng đã ổn định, các kênh tiếp cận bão hoà. Và có một thứ xảy ra sâu hơn: giá trị mà khách hàng tìm kiếm đã dịch chuyển. Họ chỉ không còn mua theo cách cũ. Khách hàng trung cấp giờ trả tiền cho trải nghiệm pop-up, mua second-hand, hoặc chọn thương hiệu có câu chuyện bền vững. Định nghĩa của họ về giá trị đã thay đổi, và cấu trúc phân phối đang chạy theo sự dịch chuyển đó.
Người chơi ở kênh cũ mất khách vì cái mà kênh đó deliver không còn là thứ khách đang tìm kiếm. Từ đó, tăng trưởng của bạn chỉ còn một nguồn: lấy phần của người khác.
VÌ SAO NHIỀU DOANH NGHIỆP KHÔNG NHẬN RA ĐIỀU NÀY
Vì bề mặt vẫn trông giống tăng trưởng. Doanh thu vẫn tăng, cửa hàng vẫn có khách, chiến dịch marketing vẫn báo cáo "có hiệu quả". Nhưng ở phía dưới, CAC tăng dần, LTV không tăng tương ứng, và doanh thu trên mỗi điểm bán đang co lại. Bạn không mất khách. Bạn chỉ đang phải trả nhiều hơn để giữ cùng một người.
MỘT CASE ĐÁNG ĐỂ QUAN SÁT
Giai đoạn 2024 đến 2025, làn sóng thu hẹp và đóng cửa lan rộng ở phân khúc local brand thời trang trung cấp: CATSA đóng hết 22 cửa hàng sau 13 năm hoạt động, Lep ngừng toàn bộ hệ thống sau 8 năm, cùng Hnoss, The Peachy và nhiều tên tuổi khác. Câu chuyện thường được kể là chi phí tăng. Điều đó đúng, nhưng chưa đủ.
Trong cùng giai đoạn đó, doanh thu thời trang chính hãng trên Shopee, Lazada, Tiki vẫn tăng 21% trong nửa đầu 2025, đạt khoảng 9.069 tỷ VND theo YouNet ECI. Nhu cầu tiêu dùng không biến mất, điều thay đổi là cách nhu cầu được phân bổ. Phân khúc bị ảnh hưởng không phải toàn ngành, mà là thời trang trung cấp phụ thuộc vào hệ thống cửa hàng vật lý, nơi mỗi cửa hàng mới không tạo thêm nhu cầu mà chỉ chia lại cùng một nhóm khách, trong khi chi phí mặt bằng và vận hành tiếp tục leo thang.
Đây không phải là câu chuyện chi phí tăng. Đây là câu chuyện một mô hình phân phối đã bước sang giai đoạn bão hoà.
BA DẤU HIỆU BẠN ĐANG Ở TRONG CUỘC CHƠI TÁI PHÂN BỔ
Không cần nhìn thị trường. Nhìn vào economics bên trong là đủ.
Thứ nhất, unit economics xấu đi: bạn phải chi nhiều hơn để tạo ra cùng một đơn hàng. Chi phí chạy ads tháng này cao hơn tháng trước, nhưng doanh thu không tăng tương ứng. Bạn tối ưu campaign, thay creative, đổi target. Kết quả vẫn vậy.
Thứ hai, nhu cầu không mở rộng: không có thêm khách mới, không có thêm dịp tiêu dùng mới. Nhìn lại data, bạn đang bán cho đúng cùng một nhóm người, chỉ là họ mua ít hơn hoặc mua chậm hơn.
Thứ ba, cường độ cạnh tranh tăng: mọi hành động đều có phản ứng tức thì từ đối thủ. Bạn giảm giá, họ giảm theo. Bạn chạy khuyến mãi, cả thị trường nhanh chóng quen với khuyến mãi. Hiệu quả bị bào mòn dần, không phải vì bạn làm sai, mà vì tất cả đang chơi cùng một ván cờ zero-sum.
Nếu bạn phải chi nhiều hơn để giữ cùng một mức doanh thu, đó thường không còn là tăng trưởng.
KHI ĐÃ Ở TRONG CUỘC CHƠI NÀY, CÓ BA HƯỚNG
Đây không phải là lựa chọn chiến thuật. Đây là cách bạn quyết định sẽ chơi cuộc chơi này như thế nào.
Stay: Bạn chấp nhận cuộc chơi phân bổ. Tối ưu chi phí, siết vận hành, sống bằng kỷ luật.
Pivot: Bạn không đơn thuần đổi sản phẩm. Bạn thay đổi cách nhu cầu được tạo ra. Từ bán quần áo sang bán lifestyle, từ chuỗi cửa hàng sang community, từ retail sang resale platform hay subscription. Pivot là tái định nghĩa cái bánh, không phải tranh lại phần của cái bánh cũ.
Exit: Bạn rời khỏi cuộc chơi nơi tăng trưởng đã chuyển thành cạnh tranh và đi sang nơi nhu cầu vẫn còn khả năng mở rộng. Exit không phải là thất bại. Nó là quyết định phù hợp với cấu trúc thị trường.
Với những doanh nghiệp đang nghĩ đến bài toán định giá, biết mình đang ở cuộc chơi nào và chọn đúng hướng sẽ giữ được quyền định giá chính mình. Một doanh nghiệp nhận ra muộn thì quyền đó thường đã thuộc về phía bên kia bàn đàm phán.
ĐIỀU QUAN TRỌNG NHẤT
Stay, pivot hay exit đều có thể là quyết định đúng. Nhưng cả ba chỉ có nghĩa khi bạn hiểu mình đang ở cuộc chơi nào. Vì nếu bạn đang ở trong một thị trường đã chuyển sang tái phân bổ nhưng vẫn vận hành như thể nó còn đang mở rộng, bạn sẽ tưởng mình đang tăng trưởng trong khi thực tế chỉ đang trả tiền để không bị mất đi.
