Sau nhiều năm làm việc tại Mỹ và trở về Việt Nam, Louis Nguyễn nhanh chóng nhận ra một vấn đề rất phổ biến trong nhiều doanh nghiệp Việt người Việt rất giỏi thích nghi, nhưng lại thiếu sự thẳng thắn cần thiết trong công việc.
“Ngại va chạm”, “ngại góp ý”, “ngại nói thẳng” tưởng là cách để giữ hòa khí, nhưng trong vận hành doanh nghiệp, đó lại là một rủi ro rất lớn.
Bởi thực tế, nhiều vấn đề không trở nên nghiêm trọng ngay từ đầu. Chúng lớn dần lên vì không ai chịu nói ra. Một nhân viên thấy sai nhưng im lặng. Một quản lý thấy lệch nhưng bỏ qua. Một cuộc họp ai cũng đồng ý, nhưng bên trong không ai thật sự tin vào điều đó.
Khi tổ chức vận hành trên những thông tin không thật, sai sót nhỏ sẽ dần trở thành vấn đề lớn. Và đến lúc phải xử lý, chi phí sửa sai thường lớn hơn rất nhiều so với việc đối diện thẳng từ đầu.
“Khi có sai sót thì cần có trách nhiệm, biết xin lỗi, không đổ lỗi cho ngoại cảnh.”
Một tổ chức càng quen tìm lý do, càng khó phát triển. Vì khi mọi vấn đề đều có thể đổ cho hoàn cảnh, thị trường hay nhân sự, sẽ không còn ai thật sự chịu trách nhiệm cho kết quả cuối cùng.
Và ông cũng nhấn mạnh rất rõ vai trò của người lãnh đạo: “Người lãnh đạo không nên chỉ đổ lỗi cho nhân viên mà phải ý thức được lỗi của mình.”
Đây không phải sự bao dung, mà là nguyên tắc vận hành. Văn hóa của một doanh nghiệp luôn phản ánh tư duy của người đứng đầu. Nếu lãnh đạo né tránh trách nhiệm, cả tổ chức sẽ hình thành thói quen đổ lỗi. Ngược lại, khi người đứng đầu dám nhận trách nhiệm trước, tiêu chuẩn hành vi sẽ tự động thay đổi.
Một doanh nghiệp có thể thiếu vốn, thiếu thị trường hay thiếu nguồn lực trong giai đoạn đầu. Nhưng nếu thiếu khả năng đối diện sự thật, mọi chiến lược đều rất khó đi đến kết quả.
