“Tôi 21 tuổi và tôi sắp trở thành triệu phú.”
Năm 2018, dòng tweet này xuất hiện và nhanh chóng thu hút rất nhiều sự chú ý không phải vì ngưỡng mộ, mà vì phần lớn mọi người nghĩ đó là một câu nói quá tự tin.
Một năm sau, điều đó trở thành sự thật.
Chủ nhân tus đó là Daniel Vassallo.
Vassallo không phải là một cái tên quen với số đông như các YouTuber hay founder gọi vốn hàng trăm triệu đô, nhưng trong cộng đồng làm sản phẩm số và solopreneur, anh là một case rất khó bỏ qua.
Anh từng là kỹ sư tại Amazon, làm việc trong môi trường mà nhiều người coi là đỉnh cao ổn định. Mức lương tốt, con đường rõ ràng, hệ thống vận hành hoàn hảo đến mức gần như không cần phải tự nghĩ quá nhiều.
Nhưng chính ở đó, anh nhận ra một điều: nếu tiếp tục đi theo con đường này, mọi thứ trong cuộc sống của mình sẽ được “tối ưu hóa” rất tốt, trừ một thứ duy nhất là quyền tự quyết.
Tháng 11/2019, Vassallo rời Amazon để làm một việc mà ngay cả anh lúc đó cũng chưa chắc chắn: tự xây một nguồn thu của riêng mình trên internet.
Không có team, không có kế hoạch hoành tráng hay e không có một sản phẩm “để đời” ngay từ đầu.
Thứ anh có chỉ là một nguyên tắc rất khác với cách phần lớn mọi người bắt đầu.
Anh không bắt đầu bằng việc chuẩn bị thật kỹ. Anh bắt đầu bằng việc làm ra những thứ rất nhỏ và đưa chúng ra thị trường càng sớm càng tốt.
Một ebook về database.
Một khóa học nhỏ.
Một vài công cụ đơn giản.
Từng sản phẩm một, không cái nào quá phức tạp, nhưng cái nào cũng được bán thật ra thị trường.
Chỉ sau một thời gian, tổng doanh thu từ các sản phẩm số này đã vượt mốc 1 triệu đô, và điều đáng chú ý là anh làm điều đó gần như một mình, không đội ngũ lớn, không chi phí vận hành phức tạp.
Nhưng con số không phải là điểm đắt nhất của câu chuyện. Điểm đắt giá nằm ở cách anh nhìn vào giai đoạn bắt đầu.
Vassallo không cố tránh việc mình trông chưa đủ giỏi. Anh cũng không cố xây một hình ảnh chuyên gia ngay từ đầu. Anh chấp nhận rằng những thứ mình làm ra ở giai đoạn đầu có thể nhỏ, có thể chưa hoàn chỉnh, nhưng chúng phải có một tiêu chí rất rõ: có người trả tiền.
Điều này nghe thì đơn giản, nhưng lại là thứ mà rất nhiều người không làm được, bởi vì họ muốn mọi thứ phải “ổn” rồi mới đưa ra.
Có một quan điểm mà Vassallo nhắc đi nhắc lại nhiều lần, và nó gần như trở thành “ADN” trong cách anh làm việc:
“Don’t build a startup. Build a portfolio of small bets.”
Không phải dồn toàn bộ thời gian và kỳ vọng vào một thứ duy nhất, rồi chờ nó thành công. Thay vào đó, tạo ra nhiều thử nghiệm nhỏ, chi phí thấp, ra thị trường nhanh, và để chính thị trường quyết định thứ nào đáng để tiếp tục.
Nếu nhìn lại, bạn sẽ thấy cách làm này gần như đi ngược lại với rất nhiều điều mà chúng ta được dạy khi bắt đầu.
Chúng ta thường nghĩ phải chuẩn bị đủ, phải làm cho thật tốt, phải có một cái gì đó đủ lớn thì mới đáng để bắt đầu. Còn anh thì không làm theo hướng đó. Anh bắt đầu từ những thứ rất nhỏ, nhưng đủ thật để kiểm chứng.
Và đây mới là điểm khiến câu chuyện này đáng suy nghĩ.
Nhiều khi, điều giữ một người không dám bắt đầu bởi họ không chấp nhận được việc mình trông chưa đủ tốt ở giai đoạn đầu.
Họ muốn bước ra với một phiên bản “ổn định” của mình, trong khi thực tế, phiên bản đó chỉ xuất hiện sau rất nhiều lần thử và sai.
Vassallo không giải quyết nỗi sợ đó trước rồi mới làm. Anh làm, và để chính kết quả của từng bước nhỏ điều chỉnh lại cách anh tiếp tục.
Đến một thời điểm, bạn sẽ nhận ra sự khác biệt không nằm ở việc ai có ý tưởng tốt hơn, mà nằm ở việc ai chấp nhận bắt đầu sớm hơn, với những thứ chưa hoàn hảo, nhưng đủ thật để đi tiếp.

